Tiếu ngạo giang hồ - Tập 5

Truyện: Tiếu ngạo giang hồ

Ánh trăng soi vào mặt thấy người này nước da vàng ửng, lại có chòm râu dê. Lâm Bình Chi định thần nhìn kỹ lại thì chính là thi thể Sử tiêu đầu. Chàng liền lớn tiếng gọi:

- Gia gia! Gia gia lại đây mà coi!
Cả Lâm Chấn Nam lẫn Thôi, Lý tiêu đầu cùng nghe tiếng gọi chạy đến. Lâm Chấn Nam cười lạt nói,
- Lũ chuột nhắt này lớn mật thiệt.
Rồi ông lớn tiếng hỏi:
- Ông bạn là cao nhân phương nào đã quang lâm phủ Phúc Châu? Nếu phải là anh hùng hảo hán thì sao không xuất hiện, tội gì phải lén lút, nấp nánh mà làm trò cười như vậy?
Ông kêu luôn hai lần, nhưng bốn bề lặng ngắt, không một tiếng cười. Thôi tiêu đầu khẽ nói:
- Chân tay người này thật là thần tốc phi thường. Chúng ta chỉ vào nhà trong khoảnh khắc mà ở ngoài này hắn đã làm nên lắm chuyện.
Lâm Chấn Nam nói:
- Chắc bọn này không phải chỉ có một người đâu.
Ông động tâm cầm đèn lồng đi soi lại vườn rau, để điều tra vết chân, nhưng bên cạnh huyệt chôn xác chết vì mấy phen khai quật, mọi người xéo qua xéo lại, không thể phân biệt được vết bàn chân nữa. Thôi tiêu đầu lại nói khẽ:
- Tổng tiêu đầu! Lão gia coi vụ này ra sao?
Lâm Chấn Nam đáp:
- Lão gia họ Tát và cô gái bán rượu kia nhất định đến đây để chạm trán chúng ta. Có điều chưa rõ giữa họ và hai hán tử Tứ Xuyên có phải cùng một phe không thì ta chưa dám chắc.
Lâm Bình Chi nói:
- Gia gia nói Dư quán chủ chùa Tùng Phong phái bốn người đến đây... Bọn này cũng bốn người... chẳng biết có đúng là bốn người này không?
Câu này khiến cho Lâm Chấn Nam tỉnh ngộ. Ông ngẩn người ra trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Phước Oai tiêu cục đối với phái Thanh Thành đầy đủ lễ số, một lòng kính nể chưa bao giờ có chuyện xích mích với họ. Thế mà Dư quán chủ lại phái người đến trả oán chúng ta là nghĩa gì?
Bốn người ngơ ngác nhìn nhau, không ai nói gì. Sau một lúc lâu. Lâm Chấn Nam mới lên tiếng:
- Hãy đem thi thể Sử tiêu đầu về nhà mình đã rồi sẽ tính. Có điều về tiêu cục thì đừng ai tiết lộ vụ này ra để động đến quan nha rất là phiền nhiễu.
Ông tra kiếm vào vỏ đánh "cách" một tiếng rồi nói tiếp:
- Lâm mỗ rất lịch sự với mọi người, không muốn đắc tội với bạn bè, nhưng cũng không phải là kẻ khiếp nhược để ai đánh cũng chịu đâu.
Thôi, Lý hai vị tiêu đầu đưa mắt nhìn nhau nghĩ:
- Tổng tiêu đầu đã đến lúc nổi giận rồi đây.
Lý tiêu đầu lớn tiếng nói:
- Tổng tiêu đầu thử nghĩ mà coi. Ðịch nhân dù có lợi hại, nhưng Phước Oai tiêu cục của chúng ta không động chạm gì đến họ mà họ đến gây sự, tất mình phải trả đũa. Nuôi quân ngàn ngày chỉ dùng trong một lúc. Hết thảy anh em xin hết sức tiến lên, không thể để làm tổn hại đến oai danh của tiêu cục được.
Lâm Chấn Nam gật đầu nói:
- Ðúng thế! Xin đa tạ tấm lòng sốt sắng của anh em.
Bốn người ruỗi ngựa về thành. Chưa tới tiêu cục, xa xa đã trông thấy ngoài cổng lớn ánh lửa sáng rực và có đông người tụ tập. Lâm Chấn Nam xúc động tâm linh, giục ngựa tiến lại. Bỗng nghe mấy người nói:
- Tổng tiêu đầu đã về kìa!
Lâm Chấn Nam lại nhìn thấy hai ngọn cờ bỏ dưới đất. Chính là hai lá cờ gấm treo ở trước cửa tiêu cục đã gẫy cột và bị người ta quẳng xuống đó. Lâm Chấn Nam thấy cột cờ không đứt tiện, hiển nhiên không phải nhát dao chặt mà là do chưởng lực chấn động mạnh làm gẫy.
Hai cột cờ này đường kính rộng một xích mà kẻ đối đầu dùng chưởng lực đánh gẫy được thì đủ biết võ công họ khiến người nghe phải thấy kinh hãi. Lâm Chấn Nam quay lại nhìn thấy hai đoạn gốc cột cờ còn lại đều cao đến hai trượng thì bụng bảo dạ:
- Người này muốn đánh gãy cột cờ tất phải ở trên cao đánh xuống. Người còn lơ lửng ở trên không, không có điểm tựa để phát huy nội lực mà đánh ra phát chưởng này thì không phải chuyện dễ.
Vương phu nhân không giắt binh khí bên mình, liền rút lấy thanh trường kiếm ở sau lưng trượng phu. Chát chát hai tiếng! Bà chặt hai cột cờ xắp vào một đống rồi chạy ra cổng chính.
Lâm Chấn Nam nói:
- Thôi tiêu đầu! Họ chặt hai cột cờ này là có gây chuyện với Phước Oai tiêu cục. Chà! Nhưng không phải chuyện dễ đâu.
Thôi tiêu đầu đáp:
- Dạ!
Lý tiêu đầu lớn tiếng thóL tiêLš
- Mẹ kiếp! Quân giặc cướp chó má đê hèn thừa lúc Tổng tiêu đầu vắng nhà lén đến giở trò bần tiện.
Lâm Chấn Nam nhìn Lâm Bình Chi vẫy tay. Hai người đi vào tiêu cục, bỗng nghe Thôi tiêu đầu cũng đang lên tiếng thóa mạ:
- Quân cường đạo chó má! Loài đê tiện xấu xa!...
Cha con tiến vào sương phòng phía Ðông thì thấy Vương phu nhân đã trải hai lá cờ gấm lên mặt bàn. Lâm Chấn Nam vừa ngó thấy không nhịn được nữa nổi giận đùng đùng. Một lá cờ thêu con sư tử vàng, hai mắt bị khoét đi còn lại hai lỗ thủng. Còn lá nữa thêu bốn chữ Phước Oai tiêu cục thì chữ "oai" đã bị cắt đi. Lâm Chấn Nam dù công phu hàm dưỡng cao thâm đến đâu cũng không thể nhịn được. Ông đập mạnh tay xuống bàn. Mấy tiếng "rắc rắc" vang lên! Chiếc bàn bát tiên bằng gỗ lê đã bị gãy một chân.
Lâm Bình Chi trước nay chưa từng thấy phụ thân nổi nóng như bữa nay. Chàng run lên nói:
- Gia gia ơi!... Vụ này đều do hài nhi gây nên vạ lớn.
Lâm Chấn Nam lớn tiếng:
- Họ Lâm chúng ta đã giết người là giết, chứ có cần gì? Gia gia có gặp hạng người này cũng phải hạ thủ giết đi.
Vương phu nhân hỏi:
- Giết ai vậy?
Lâm Chấn Nam nói:
- Bình nhi nói lại cho mẫu thân nghe đi!
Lâm Bình Chi liền đem chuyện ban ngày đi săn giết gã hán tử Tứ Xuyên thế nào, đến đêm Sử tiêu đầu và Trần Thất mất mạng, tình hình thế nào kể lại. Còn vụ Bạch Nhị và Trịnh tiêu đầu bị chết đột ngột ở trong tiêu cục thì Vương phu nhân đã biết rồi.
Vương phu nhân nghe nói tiêu cục lại bị chết thêm hai nhân mạng, bà không kinh hãi mà chỉ phẫn nộ. Bà đập bàn lớn tiếng:
- Phước Oai tiêu cục há để kẻ khác đắn tận nơi lăng nhục. Chúng ta phải tập hợp mọi người sáng mai lên đường đi Tứ Xuyên đến chất vấn phái Thanh Thành về vụ này. Ta sẽ mời cả gia gia cùng mấy vị thúc thúc, ca ca cùng đi.
Nguyên Vương phu nhân tính nóng như lửa ngay từ thuở nhỏ. Hồi bà còn là một cô khuê nữ, động một tí là rút đao chém người. Bà ở phái Kim đao, một phái sức mạnh, thế lớn tại Lạc Dương. Ai cũng nể mặt phụ thân bà là Kim Ðao vô địch Vương Nguyên Bá, đồng thời cũng nhường nhịn bà mấy phần. Hiện nay cậu con bà đã lớn bấy nhiêu mà máu nóng ngày trước của bà vẫn chưa giảm sút.
Lâm Chấn Nam nói:
- Kẻ đối đầu là ai, hiện giờ c&o