Tiếu ngạo giang hồ - Tập 4

Truyện: Tiếu ngạo giang hồ

Lâm Chấn Nam trong lòng rất là phiền não, thấy Trần Thất rắc rối hoài, ông tức mình đẩy gã một cái khá mạnh, hất lùi lại mấy bước đánh "binh" một tiếng, gã ngồi phệt xuống đất. Lâm Bình Chi quát lên

- Ngươi đừng nói nhăng nữa để gia gia ta khỏi nổi nóng.
Lâm Chấn Nam hai tay chắp để sau lưng, bước lui rồi lại bước tới trong nhà hoa sảnh, lẩm bẩm một mình:
- Hai cái đá hậu này nếu đúng là "Bách biến ảo thoái", thì e rằng... dù không phải là con cháu Dư quán chủ cũng là người có liên quan đến phái Thanh Thành.
Ông gật đầu mấy cái tỏ ra đã có chủ rồi cất tiếng
- Mời Thôi tiêu sư và Lý tiêu sư.
Thôi, Lý là hai vị tiêu sư trước nay làm việc rất ổn thỏa, lại là những tay lão thành, chắc chắn nên được lòng tin cậy của Lâm Chấn Nam.
Hai người thấy Trịnh tiêu đầu chết một cách đột ngột, Sử tiêu đầu lại mất tích, thì biết ngay có chuyện rồi, liền đến chầu chực ngoài sảnh đường. Vừa nghe tiếng Lâm Chấn Nam gọi, hai người liền chạy vào.
Thôi tiêu đầu nói ngay:
- Tổng tiêu đầu! Sử tiêu đầu không có lời cáo biệt, bỏ đi một cách đột ngột thì e rằng trong vụ này có điều ngoắt nghéo. Thuộc hạ đã đến phòng y tra xét thì thấy còn nguyên, y không đem theo một vật gì đi hết, dưới gối còn hai mươi mấy lạng bạc nữa, mới thật là kỳ. Không phải sau khi có việc xảy ra, thuộc hạ mới nói là mình đã tiên liệu rồi. Ngày thường cứ thấy y lén lén lút lút, thuộc hạ đã ngấm ngầm lưu tâm dò xét mà không sao tóm được tang chứng y có mưu toan điều gì
Lâm Chấn Nam nói:
- Thôi tiêu đầu! Tiêu đầu mời Triệu tiêu đầu, Chu tiêu đầu, Tưởng tiêu đầu ra cửa Bắc rượt theo Sử tiêu đầu ngay tức khắc. Nếu gặp y thì tìm lời khôn khéo khuyên y trở về. Dù có xảy ra việc gì quan trọng đến đâu, ta cũng nhất định tìm cách giải quyết cho y, không có điều gì đáng ngại cả.
Thôi tiêu đầu hỏi lại:
- Giả tỷ y nhất định không chịu trở về, có nên dùng biện pháp cứng rắn hay không?
Lâm Chấn Nam đáp:
- Sử tiêu đầu là người tâm cơ linh mẫn, hiểu biết thời vụ. Y thấy chúng ta phái những bốn người rượt theo thì biết ngay ở vào tình thế song quyền không khôn địch bốn tay, dù muốn, dù không y cũng quay về, đừng động thủ hay hơn. Nếu rượt theo không kịp thì thẳng đường chạy tới Triết Giang, Giang Tây đưa tin vào các phân cục này để họ hiệp lực viện trợ ngăn chặn giùm. Tiêu đầu bảo bốn vị kia đến phòng thủ quỹ lấy trăm lạng bạc cầm đi làm tiền lộ phí. Thôi tiêu đầu dạ một tiếng rồi chạy đi. Giữa hắn và Sử tiêu đầu xưa nay tuy bằng mặt mà chẳng bằng lòng. Nay hắn thấy tổng tiêu đầu mở cờ gióng trống đi đuổi Sử tiêu đầu gắt gao thì trong lòng ngấm ngầm đắc vội chạy đi báo cho mọi người.
Lâm Chấn Nam bụng bảo dạ:
- Hán tử người Tứ Xuyên bị giết đó là ai? Ta phải thân hành tới đó coi xem mới được.
Ông chờ Thôi tiêu đầu chạy đi truyền tin cho những người kia xong trở về, liền nói:
- Chúng ta đi làm việc này. Nhị vị Thôi, Lý cùng hài nhi và Trần Thất hãy đi cùng.
Năm người cưỡi ngựa chạy ra cửa Bắc, may mà cửa thành chưa đóng, đoàn người ra khỏi cửa thành chạy thẳng lên hướng Bắc. Lâm Chấn Nam hỏi:
- Tửu quán đó ở đâu? Hài nhi đi trước dẫn đưòng.
Lâm Bình Chi vọt ngựa đi lên trước, Trần Thất khiếp sợ suýt nữa ngã ngựa. Gã la lớn:
- Chúng ta đến tửu quán đó ư?... Tổng tiêu đầu! Nơi quỷ quái đó... bất luận thế nào cũng không nên tới nữa. Con ác quỷ Tứ Xuyên... đang chờ ở đó... Chúng ta đi tìm cái chết hay sao?
Lâm Chấn Nam nói:
- Lý tiêu đầu! Gã Trần Thất mà còn nói đến chữ "Quỷ" thì tiêu đầu quất cho gã một roi để đầu óc gã tỉnh táo.
Lý tiêu đầu vừa cười vừa đáp:
- Dạ, dạ!
Rồi hắn giơ roi ngựa lên, quay lại hỏi Trần Thất:
- Trần Thất! Ngươi đã nghe rõ chưa?
Chẳng mấy chốc năm con ngựa đã đi tới trước tửu quán thì thấy cửa quán đóng chặt. Lâm Bình Chi chạy lại gõ cửa, la gọi:
- Tát lão đầu! Tát lão đầu mở cửa mau!
Chàng vừa gõ cửa vừa gọi hồi lâu vẫn chẳng thấy ai thưa. Trần Thất khẽ nói:
- Lão già đó cùng cô bé kia nhất định... chết rồi... Con ác quỷ Tứ Xuyên...
Gã vừa nói đến chữ "quỷ", Lý tiêu đầu khẽ quất roi ngựa vào vai gã một cái. Trần Thất liền nói:
- Tiêu đầu có đánh tiểu nhân cũng bằng vô dụng. Tiểu... nhân đi về đây, không làm nghề này nữa, được chăng? Thà rằng chẳng được ăn cơm Phước Oai tiêu cục nữa còn hơn ở lại đây lúc nào nguy hiểm lúc ấy.
Lý tiêu đầu khẽ bảo gã:
- Ngươi về cũng không sao. Có điều con ác quỷ Tứ Xuyên thấy tổng tiêu đầu là khiếp vía, chẳng khi nào dám trêu vào tay ông. Một mình ngươi ra về, ác quỷ nó đón đường thì ngươi bỏ đời.
Trần Thất vừa kinh hãi vừa tức giận nói:
- Tiêu đầu nói đùa đấy chứ?
Nhưng gã không dám ra về một mình. Thôi tiêu đầu vừa liếc mắt nhìn Lâm Chấn Nam, vừa đưa tay ra hiệu đẩy cửa. Lâm Chấn Nam gật đầu.
Thôi tiêu đầu đập mạnh hai tay vào cánh cửa bật lên tiếng răng rắc. Then cửa bị gãy, cả hai cánh cửa mở ra rồi tự động khép lại, xong lại mở ra. Cánh cửa đưa đi đưa lại như vậy bật lên thành tiếng kẽo kẹt giữa lúc đêm hôm tịch mịch nghe mà phát ớn. Thôi tiêu đầu đẩy cửa ra rồi kéo Lâm Bình Chi sang một bên, nghe ngóng không thấy động tĩnh gì mới bật lửa lên tiến vào trong nhà. Tiện thấy trên bàn có ngọn đèn dầu liền thắp lên cho sáng. Mấy người tìm hết trong ngoài một lượt mà chẳng thấy có một ai. Những chăn, đệm, bì, rương vẫn còn y nguyên chưa đem đi.
Lâm Chấn Nam gật đầu nói:
- Lão đầu thấy ở đây xảy ra án mạng, xác chết lại chôn trong vườn nhà lão, lão sợ phiền lụy nên bỏ đi rồi. Trần Thất! Ngươi lấy xuổng, cuốc ra đào tử thi lên coi!
Giả tỷ ngày thường Trần Thất đối với tổng tiêu đầu không một niềm kính sợ, không chừng lúc này gã dám liều mạng với ông. Bây giờ thấy ông bảo vậy, gã chỉ ngần ngừ một chút rồi rụt đầu lại nói:
- Thôi tiêu đầu! Lý tiêu đầu! Xin hai vị làm phước bảo vệ cho tiểu nhân một chút. Ðức Bồ tát sẽ phù hộ cho nhị vị cùng các bà năm nay sinh đôi! Lý tiêu đầu! Xin
Thôi tiêu đầu bật cười mắng gã:
- Mẹ kiếp! Thằng lỏi này. Mi lại còn muốn phỉnh phờ bọn ta nữa ư? Ta cùng Lý tiêu đầu đã ba năm không về đến nhà thì ai mà sanh con mụ mẫm.
Trần Thất ấp úng:
- Cái đó... cái đó...
Nếu là ngày thường thì gã còn nói nhiều nữa đấy, nhưng hiện giờ trống ngực gã đánh hơn trống làng, thì lòng dạ nào mà nói đùa? Gã chậm chạp đi từng bước một ra vườn rau giơ