Tập 2 - Cảnh chiều tà Nam Cầm khóc tìm con

Truyện: Anh hùng xạ điêu

Khưu Xứ Cơ từ ngày luận kiếm lần thứ hai ở Hoa Sơn, phụng mạng của sư thúc Châu Bá Thông, áp giải Linh Trí thượng nhân, Bành Liêu Hổ, Sa Thông Thiên, Hầu Thông Hải, đưa bốn người họ về Yên Hà động để giam cầm họ trong mười năm, vốn là người nhàn vân dã hạc, háo động mà không háo tĩnh, nên sau khi lo giam cầm bốn người này xong, lại khởi sự đi ngao du trong thiên hạ.

Khưu Xứ Cơ từ ngày luận kiếm lần thứ hai ở Hoa Sơn, phụng mạng của sư thúc Châu Bá Thông, áp giải Linh Trí thượng nhân, Bành Liêu Hổ, Sa Thông Thiên, Hầu Thông Hải, đưa bốn người họ về Yên Hà động để giam cầm họ trong mười năm, vốn là người nhàn vân dã hạc, háo động mà không háo tĩnh, nên sau khi lo giam cầm bốn người này xong, lại khởi sự đi ngao du trong thiên hạ.

Năm ấy lão đạo sĩ đến miền Giang Nam, trước tiên đến Gia Hưng, dong chơi mấy tháng tại Yên Vũ lầu ở Nam Hồ, phúng điếu Giang Nam thất quái mà xưa kia từng ác chiến với mình và liên hợp Ngũ tử kịch chiến với Hoàng Dược Sư, Âu Dương Phong, sau khi hết thú vui, mới bắt đầu đi Lâm An.

Bỗng nghĩ đến 27 năm về trước, từng kết nghĩa với hai người Quách Tiếu Thiên và Dương Thiết Tâm tại Ngưu gia thôn, Khưu Xứ Cơ vốn người hào hiệp, nghĩ xưa khi mình đuổi giết tên hán gian Vương Đạo Càn, nên kết giao với Quách, Dương hai người, khi uống rượu thưởng tuyết và thí thương mua vui, vì sơ xuất bị quan binh triều đình tìm đến nơi vây đánh, kết quả người mất nhà tan, mình tuy cứu được con của Dương Thiết Tâm là Dương Khang, và dạy cho một thân võ nghệ, nhưng về mặt đức tính, mình đã chểnh mảng kết quả Dương Khang đành mạng chung với ác quả của nó.

Khi tới cố cư của nhà họ Quách, Trường Xuân Tử không sao đè nén nỗi lòng xúc động, sau khi thở dài bèn vịnh ngay mấy vần thơ mới làm tại Giang Nam!

Nam Cầm khi thấy cửa nhà họ Quách đóng kín và khóa kỷ, bụi bặm mạng nhện giăng cùng nơi, thì ra Quách Tỉnh không hề ở đây, nàng thất vọng như bị xối thau nước lạnh từ đầu chí chân.

Nàng đứng sững ra nhìn cửa lớn của nhà họ Quách, hai hàng lệ ứa lăn trên gò má, Nam Cầm cũng quên bẵng là Khưu Xứ Cơ đang đi đến gần mình.

Trường Xuân Tử Khưu Xứ Cơ thấy Nam Cầm đầu tóc rối bù, sắc mặt tiều tụy, đứng ngay trước cửa nhà họ Quách, mình đến gần nàng mà vẫn chưa phát giác, Khưu Xứ Cơ biết có chuyện bèn lên tiếng hỏi :

- Nương tử từ đâu lại đây? Chắc muốn tìm Tỉnh nhi sao? Nó đã không ở đây lâu lắm rồi!

Mấy lời nói này khiến Nam Cầm quay về ngay với thực tại trước mắt, nàng quay nhìn Trường Xuân Tử, tuy chưa gặp qua Toàn Chân thất tử lần nào nhưng danh của Khưu Xứ Cơ lừng lẩy trong thiên hạ, ai mà chẳng biết. Nghe Trường Xuân Tử hỏi vậy lập tức hiểu ngay, vội hấp tấp quì thụp ngay xuống đất cúi đầu thưa rằng :

- Kính hỏi đạo trưởng phải chăng là Khưu lão tiền bối? Xin cầu ngài hãy mau cứu giùm mạng con của tiện nữ!

Khưu Xứ Cơ kinh ngạc :

- Nương tử là ai? Con đau nặng sao, tên nó là gì?

Nam Cầm bèn thuật rõ tên tuổi và thân thế của mình với một giọng khóc nức nở một lượt, nghe xong Khưu Xứ Cơ càng thất kinh nói :

- Dương Khang lại có con à! Thế con nó đâu, mau dẫn ta lại coi!

Nam Cầm buồn rầu nói :

- Đạo trưởng đã đến trễ, con của tiện nữ đã bị người ta cướp mất rồi.

Tới đây nàng thuật lại chuyện Âu Dương Phong nổi điên nơi rừng táo và bắt Dương Quá đi trong lúc nàng bị bất tỉnh nơi gốc cây.

Khưu Xứ Cơ nghe xong giận hầm rằng :

- Trong mấy năm gần đây, ai ai cũng nói Tây Độc mắc chứng điên, tâm thần thác loạn từng hồi, lang thang khắp nơi, bởi vì Lão Độc Vật ấy có mối thù giết Đàm sư đệ của ta, đáng lẽ ta tính tập trung hết đồng môn, giết hắn cho hả giận nhưng Mã sư huynh của ta đã có lời khuyên can, đã là đạo nhân lại càng nên thanh tịnh hơn, hông nên để oán thù dây dưa liên miên mãi làm gì, hơn nữa Âu Dương Phong nay thành kẻ điên khùng, dù có giết hắn đi cũng không phải lối thắng của con nhà võ, nào ngờ Lão Độc Vật ấy vẫn tác ác ngang nhiên vậy! Khốn kiếp cho hắn thật!

Thấy Khưu Xứ Cơ tức giận, Nam Cầm lập tức thưa rằng :

- Kính thưa đạo trưởng, hãy gác chuyện đó lại sao đã, xin ngài hãy theo tiện nữ về Thất Tinh ô để cứu mạng cho con tiện nữ, được vậy tiện nữ ghi ân như tái tạo. Nói tới đây nàng lại khóc sướt mướt không thôi.

Khưu Xứ Cơ bỗng lắc đầu nói :

- Ngươi muốn cứu con sao? Không thể nào được đâu vì trẻ đã mất rồi.

Nam Cầm giật nảy mình khóc như mưa rằng :

- Kính thưa đạo trưởng mở lòng từ bi, tiện nữ chỉ còn mỗi giọt máu cốt nhục này...

Trường Xuân Tử thở dài lắc đầu :

- Ngươi nào có biết, cước trình của Âu Dương Phong nhanh không thể nào tả được, nội trong ngày nay thế nào hắn cũng đã vượt xa mấy trăm dặm đường rồi, đi đâu mà tìm ra hắn, dẫu cho có đuổi kịp y đi nữa cũng không phải là địch thủ của y!

Nam Cầm không để Khưu Xứ Cơ nói hết lời, hấp tấp rằng :

- Thưa đạo trưởng ngài có thể tìm thêm vài người trợ thủ cơ mà.

Trường Xuân Tử trầm lặng một lúc nói rằng :

- Tìm trợ thủ họa may là Bắc Cái, Đông Tà, Nam Đế, chỉ có một trong ba người này mới có thể thành công, nhưng mấy nhân vật này đều ở xa ngàn dặm, giếng xa làm sao cứu lửa cháy gần nhà, còn vị sư thúc Châu Bá Thông của ta vốn có thể cự địch với Tây Độc, nhưng suốt cuộc sống xưa nay của ông ta, hành sự luôn luôn hỗn độn, mấy năm gần đây không thấy ông ta xuất hiện trên giang hồ! Nay Tây Độc đã cướp con ngươi đi, chưa chắc gì hắn nở ra tay hại, hay có cách ổn thỏa trước mắt, là ngươi cứ việc về Thất Tinh ô yên chí chờ đợi vài tháng để bần đạo rủ năm sư đệ đồng môn đến sẽ truy tầm theo Tây Độc mới là thượng sách!

Nam Cầm nghe phải mất mấy tháng trời như vậy mới có thể khởi sự đi tìm con cho mình trong lòng không khỏi thất vọng lớn.

Nhưng nàng nghĩ kỹ lại, lời bàn của Trường Xuân Tử quá đúng với thực tế, Tây Độc vang danh khắp thiên hạ võ công cao cường, trong trần thế chỉ có ba bốn người có thể sánh ngang hàng, dù Khưu Xứ Cơ có gặp cũng không làm gì nổi, nghĩ vậy Nam Cầm đành sướt mướt đứng dậy vái hai vái với Khưu Xứ Cơ, buồn bã rời khỏi Ngưu gia thôn quay về Thất Tinh ô. Khưu Xứ Cơ cùng đi chung với nàng ra đến cổng thôn rồi ngược về hướng Bắc còn Nam Cầm lo về Thất Tinh ô.

Về đến nhà, Nam Cầm nằm vật sấp xuống giường khóc rống như mưa rào, suốt mãi đêm khuya nàng mới mệt thiếp đi trong làng mộng của mình.

Sáng hôm sau dậy, nàng cũng chẳng buồn ăn uống gì khóc vẫn hoàn khóc, mãi đến tối nàng mới qua loa nuốt vài hột cơm rồi lại khóc.

Cứ liên tục ba bốn hôm, khiến cho nàng đã tiều tụy xơ xác hình hài, đôi mắt khóc sưng híp như hai quả mơ, tính từ ngày con bị Tây Độc bắt, bảy hôm sau náng đã nhuốm bệnh nằm liệt trên giường, tính mạng đã bị cơn bịnh đe dọa dần.

Thêm một ngày một đêm nữa, qua đêm thứ hai trong cơn mê sảng của cơn bệnh, bỗng Nam Cầm mơ một quái mộng thấy Dương Khang vừa cười vừa đi lại gần nàng và nhét một viên thuốc đỏ ối vào miệng mình, Nam Cầm hét lên rằng “Quân gian tặc” tới đây nàng giật mình tỉnh dậy, bỗng nàng thấy xung quanh giường bịnh mình cao thấp cả thảy bốn người đúng vây quanh, một vị hòa thượng râu trắng xóa ngồi nơi chiếc ghế nhỏ, và đang bỏ thuốc vào miệng mình.

Nam Cầm lúc này mới chợt hiểu mình vừa mơ một cơn mộng, nàng vội cố gượng dậy lên tiếng :

- Ông... ông là ai vậy?...

Một người đứng cạnh ăn mặc theo lối sĩ tử nho sinh rằng :

- Xin nương tử chớ hoảng hốt, đây là thầy tôi Nhất Đăng đại sư, ngài đang xem bệnh cho nương tử xin hãy uống thuốc đi.

Nam Cầm cố ngước đôi mắt vô thần của mình nhìn khắp một lượt, chỉ thấy cao thấp béo gầy bốn người vây quanh giường, ngoại trừ người ăn mặc sĩ tử nho sinh ra, một nông phu, một ngư phủ, một tiều phu.

Nam Cầm mới chợt hiểu thì ra bốn người này là Ngư, Tiều, Canh, Độc còn lão hòa thượng cũng biết ngay là Đoàn hoàng gia, cũng là Nhất Đăng đại sư, thầy trò họ sao đến Giang Nam, Nam Cầm cảm thấy băn khoăn!

Nhất Đăng đại sư rất ôn hòa nói với Nam Cầm :

- Xin nương tử chớ hoảng hốt lão đây không phải là gian tà gì, bệnh nương tử đã nặng, loại thuốc “Chu Sam đơn” này có ích cho bệnh của nương tử vậy yên chí uống đi.

Nam Cầm không thể nào ngờ được vị lão hòa thượng đây chính là Đoàn hoàng gia trong lòng cả mừng vội nuốt ngay viên thuốc.

Nhất Đăng đại sư cười rằng :

- Nam nữ thọ thọ bất thân, nhưng bệnh của nương tử quá nặng như thế, nên lão sẽ nắm tay ngươi, dùng Nhất Dương chỉ công để đáng thông kinh mạch cho ngươi vậy.

Dứt lời nắm ngay lấy cánh tay ngọc gầy yếu của Nam Cầm.

Nam Cầm bất giác thẹn đỏ mặt, nhưng nàng nghĩ đối phương là một nhân vật tôn sư trong võ lâm, một lão tiền bối đầy ân đức, mình sao lại hoài nghị không vậy. Nghĩ vậy nàng để yên.

Nam Cầm cảm thấy trong ngũ chỉ của Nhất Đăng đại sư, đã thoát ngầm ra năm luồng hơi ấm áp, chuyển dần các mạch môn trong người, trong lòng cảm thấy thư thái dễ chịu lạ thướng.

Được một lúc khá lâu, Nhất Đăng đại sư mới nói với đệ tử nho sinh :

- Hãy đem kim châm và chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ!

Người đệ tử nho sinh vội lấy từ trong bao ra hộp thuốc, cùng với hai người nông phu và ngư phu lo dọn dụng cụ kim châm đốt lửa.

Nàng biết Nhất Đăng đại sư sửa soạn kim châm cho mình trong lòng vô cùng cảm động.

Nhất Đăng cười rằng :

- Nương tử chớ ngại, bởi ta không có nữ đệ tử, tuy tuổi ta đã thâm niên như vậy, nhưng cũng phải tránh hiềm nghi, ta sẽ cách y nhận huyệt để thực hành kim châm cho nàng!

Nam Cầm nghe mình khỏi cởi áo mới yên dạ.

Nhất Đăng đại sư nướng kim vàng xong nhắm đúng vị trí các huyệt đạo, chích xuống từng mũi một thoạt tiên là mũi “Ủy Trung” huyệt tiếp đó nhắm “Tiếu Dương” “Thiếu Thương” “Tướng Đài” “Trung Phủ” bốn trọng huyệt cứ mỗi huyệt chích một mũi, xong xuôi mới rút kim lên.

Lối “Kim châm thích huyệt” này quả là một lối trị bịnh thần diệu, Nam Cầm cảm thấy thư thái hẳn, bịnh tình cũng bớt đi quá nữa.

Hai người nông phu và tiều lo xuống bếp nhen lửa sắc thuốc chẳng bao lâu bưng một chén thuốc ra kê ngay miệng Nam Cầm để nàng uống.

Nam Cầm xúc động ứa lệ khẽ lên tiếng :

- Tâm trường Bồ Tát của đại sư tiểu dù có tan xương nát thịt cũng khó mà báo đền ngài.

Nhất Đăng đại sư cười rằng :

- Nay bệnh nương tử đã bớt nhiều nhưng đó chỉ là “giặc đi thành vắng” nguyên lực chưa khôi phục, thế nào cũng phải mất một ngày yên tĩnh và không được nói năng gì, vậy nương tử hãy yên trí ngủ đi vì lão còn nhiều chuyện muốn hỏi nương tử lắm.

Dứt lời Nhất Đăng đại sư đưa ngay hai ngón chì vuốt vào gáy cổ Nam Cầm, nàng lập tức cảm thấy buồn ngủ, chớp mắt nàng lại thiếp vào trong mộng.

Và giấc ngủ ấy không rõ là bao lâu nữa, nhưng khi nàng tỉnh lại tà dương đã đến chân núi, đã là cảnh hoàng hôn của ngày hôm sau rồi.

Nam Cầm thấy sau giấc ngu kỳ lạ này, nguyên khí đã khôi phục khỏe mạnh, có thể bắt đầu trò chuyện được rồi.

- Nương tử đã ở đây mấy năm rồi? Cô sang Ngưu gia thôn và gặp Quách Tỉnh và Hoàng Dung chưa?

Nam Cầm nghe hỏi đến Quách Tỉnh, lắc đầu ứa hai hàng lệ.

Nhất Đăng đại sư kinh ngạc hỏi :

- Ủa! Không gặp Quách Tỉnh sao? suốt mấy năm nay cũng không hề sang Ngưu gia thôn ư?

Nông phu và tiều phu hai người đồng thanh nói :

- Thưa thầy chúng con đã hỏi thăm hết, từ ngày Quách Tỉnh bỏ nhà ra đi, đã mười năm qua không hề về đây lần nào.

Nhất Đăng đại sư mặt hiện vẻ thất vọng nói :

- Chúng ta từ miền xa xôi Vân Nam lặn lội lại, không ngờ bị thất bại như vầy, nếu tìm không ra Quách Tỉnh mối đại họa này không tưởng tượng nổi!

Nam Cầm nghe vậy giật nảy mình! Nàng vội lên tiếng hỏi :

- Sao? đại sư ngại muốn tìm anh Quách Tỉnh có việc gì không lẽ người Mông Cổ...

Thì ra thời ấy Thái Tổ Thành Cát Tư Hãn của Mông Cổ đã băng hà, thứ tử Oa Khoát Đài tức vị (trên lịch sử gọi là Mông Cổ Thái Tông) binh oai càng thịnh, đánh đuổi Hoa La Tử Mạc quốc vương Khả Mạc đến tận Khoan Điện Các Tư Hải (ngày nay là Lý Hải giữa Iraq và Liên xô) và giết tại đây, tiến binh thẳng Do Thái Hòa Lảnh (nay là núi Cô ca dờ của Nga). Đại tướng Mông Cổ là Bạt đô đốc Bất Đài thống lãnh mười vạn hùng binh, như ngọn cuồng phong càn quét sang miền thảo nguyên của Nga La Tư, đại phá liên quân của Ba Lan và Nhật nhĩ Man (Đức) đại quân vượt sông Đa Não Hà (Đa Nuýp) trực chỉ Ma Gia thành (túc nay là Thủ đô Hung Gia Lợi) binh oai cực thịnh nhất thời vô song. Thời ấy hai nhà Kim và Tống đều khiếp về binh oai của Mông Cổ, ai nấy đều hoảng hốt như đại họa sắp gieo đến tên đầu họ.

Nói theo binh oai Mông Cổ thời đó, thế lực vượt hẳn sang Âu Châu, thời Thành Cát Tư Hãn còn sống, đã từng công phá Trung đô của nhà Kim, và nước này đã mất hết đất đai từ mạn Bắc của Hoàng Hà trở lên. Kim chúa Hoàn Nhan Vĩnh Tề đã phải thiên đô về Thái huyện của tỉnh Hà Nam đất đai chỉ còn lại hai phần mười, lúc đó ai ai cũng dư biết một ngày nào đó, Mông Cổ sẽ thôn diệt luôn hai nước Kim và Tống.

Mối đại họa mà Nhất Đăng đại sư nói ấy không biết phải chăng là quân Mông Cổ sẽ công đánh nước Tống đấy. Quách Tỉnh vốn là bạn thân của Tứ hoàng tử là Đà Lôi, không lý Nhất Đăng đại sư muốn Quách Tỉnh ra mặt để ngăn trở quân Mông Cổ tiến đánh Nam Tống sao? Nghĩ vậy Nam Cầm mới hỏi rụt rè như vậy.

Nhưng Nhất Đăng đại sư lắc đầu nói :

- Không phải chuyện này, nương tử có biết gì về tin tức của Tây Độc Âu Dương Phong không?

Nam Cầm nghe xong ối ơi một tiếng!

Ngư, Tiều, Canh, Độc tứ đệ tử đều cảm thấy lạ, tuy khác giọng nhưng cùng một lời hỏi rằng :

- Kìa cô nương cô có gặp Tây Độc Âu Dương Phong không?

Nam Cầm nghiến răng rằng :

- Sao không cách đây bảy ngày chính Âu Dương Phong đã bắt thằng con của ta đi.

Nhất Đăng đại sư bất giác kinh ngạc, chuyến đi này cốt ý tìm Quách Tỉnh, nào hay phát giác cửa nhà họ Quách khóa kỹ, thất vọng đi hỏi thăm người quanh vùng.

Nào hay Quách Tiếu Thiên, Dương Thiết Tâm sau khi bị quân nhà Kim vây đánh người chết nhà tan, vụ này xảy ra cách hơn hai mươi năm trời nay, trong số những người chứng kiến cảnh tàn sát điêu tàn ấy, kẻ già chết, người rời đi, không còn một ai biết chuyện này ra sao.

Sao mấy ngày thăm dò, Nhất Đăng đại sư chẳng được một tin gì, đành đổi hướng sang thôn kế cận thăm hỏi, vô tình phát giác Nam Cầm bệnh nặng mê man trên giường, động lòng từ bỏ ra tay cứu trị cho nàng, thoạt đầu thầy trò nhất Đăng cũng chẳng biết gì về thân thế của Nam Cầm.

Nhưng vì thấy nàng khác hẳn với các cô thôn nữ quanh vùng, nên mới lo trị bệnh cho nàng để hỏi thăm về tin Quách Tỉnh, nào hay Nam Cầm lại nói con nàng chính bị Âu Dương Phong bắt đi. Thầy trò nghe xong bất giác giật nảy mình kinh lạ!

Nhất Đăng đại sư hấp tấp hỏi ngay :

- Tây Độc cướp con của nương tử ra sao? Mau nói!

Nam Cầm thuật rỏ cảnh xảy ra trong rừng táo hôm ấy cho đại sư nghe.

Nhất Đăng đại sư càng ngạc nhiên nói :

- Chuyến về Bạch Đà sơn của Lão Độc Vật, quả không sai với dự đoán của ta, từ nay đến ba năm về sau nhân vật võ lâm khó mà tránh khỏi một cuộc tai kiếp khủng hoảng!

Nam Cầm bỗng nghĩ đến lời nói của Khưu Xứ Cơ bèn rằng :

- Thưa đại sư, sau khi mất con, tiểu tử từng gặp Trường Xuân Tử Khưu đạo trưởng tại Ngưu gia thôn. Tới đây nàng thuật lại hết một lượt những lời nói của Khưu Xứ Cơ.

Nhất Đăng đại sư lắc đầu rằng :

- Không xong, vì bọn Khưu Xứ Cơ đâu phải đối thủ của Tây Độc, nếu nhóm “Toàn Chân thất tử” đi tìm Lão Độc Vật chỉ tội uổng mạng mà thôi.

Nam Cầm tỏ vẻ lạ lùng hỏi :

- Ồ, tiếng tăm của nhóm “Toàn Chân thất tử” lừng lẫy trong thiên hạ như thế mà vẫn không phải là địch thủ của Âu Dương Phong sao?

Nhất Đăng đại sư thản nhiên rằng :

- Đúng thế, nhóm “Toàn Chân thất tử” nay đã mất một, vì Trường Xuân tử Đàm Xứ Đoan đã bị Âu Dương Phong dùng “Cáp Ma công” đánh chết, n